Tiếng vạc sầu đêm – Mặc Thế Nhân
1. Gió thấm từ áo vô hồn cho lạnh lùng thêm tiếng bước đường vắng Vứt mẩu tàn thuốc rơi nhẹ trên đường buồn tênh chẳng bóng ai qua Tiếng đêm nghe não nề gió lạnh về trong tim qua nẻo vắng không tên. Dẫn bước về nẻo im lìm thân vạc về đêm cố nuốt sầu đắng Đã trót thành kiếp buông cười cho người từng đêm những phút say sưa Bán rao bao tiếng lòng để rồi từng đêm thâu nghe sầu lắng trong hồn. ĐK: Ai là người thương trong đêm nay Nghe buồn thời gian qua......





