Gió thiên đường – Nguyễn Kiên Cường
Mây mênh mang yên trôi tìm đâu dấu chân buồn Nhẹ nhàng cô đơn lang thang lặng theo gió đông hàn Bước chân ai về qua, em quay mau rất nhẹ Vội vàng ra đi nơi chốn nào?. Câu yêu thương khi xưa giờ mang những ê chề Tình buồn tan theo mây mưa thành cơn gió nghê thường Nước mắt thay niềm vui, khi em quay bước đi Nhạt nhoà buông trôi trong dĩ vãng. Đi tìm cơn gió xưa, bay về đâu gió ơi Đừng đánh mất kí ức chôn theo miền thương nhớ Lãng quên cuộc tình......





