Một trời giông bão – Gia Quý
Từ khi mây giăng lối Mặt nước không còn yên bình Từ khi em ra đi Làm anh mãi ôm ngày chia ly. T-ĐK: Chiều tàn phai lá rơi bên hồ Cõi lòng hư hao như sóng xô Nhìn xa xăm nỗi nhớ vô bờ Làm một đời cứ ngỡ như là giấc mơ. ĐK: Ngày hôm ấy mây giăng một trời giông bão Đành băng giá con tim dại khờ thét gào Thì ra bao lâu nay thứ tình cảm kia là hư hão Không còn nợ nhau nữa biết sống như thế nào? Đừng cứ nghĩ suy tư......





