Duyên lỡ vì nghèo – Nguyễn Văn Lên
Ngày ta quen nhau nắng chan hòa vườn hoa nở thắm Chúm chím môi cười má ửng hồng đôi mắt long lanh Tình em trong anh phút yêu đầu còn vương hơi ấm Tiếng gió lên rồi cho thơm nồng mái tóc quyên nhung. Ngày em ra đi bước theo chồng niềm đau chặt kín Có hiểu cho lòng xin em đừng oán trách chi em Còn chi đâu em đã tan rồi bao nhiêu mơ ước Cũng bởi anh nghèo nên duyên tình dang dở từ đây. Em ơi em ơi ngày xưa hẹn ước câu thề Đành sao......





