Phố núi Sơn Trà – Nguyễn Tất Vịnh
Phố núi Sơn Trà chiều nhẹ bay lên Phố núi thật thấp bên bờ biển xanh Nằm nghe sóng vỗ trăm năm Nằm nghe gió núi gọi đêm Nằm nghe suối hát ru tình. Phố một con đường vừa đủ xôn xao Người đến người đi ai biết ở đâu Đường về nhà em cuối phố thật gần,ôi mát lành vòm cây che nắng Ngõ nào cũng bờ rào hoa giăng tôi lạc nẽo mơ tới thiên thai Tôi đứng ngó dòng người qua lại chẵng biết một ai. Núi đứng trên cao phố tựa lưng vào Biển gọi rì......





